T2, 12 / 2017 7:03 chiều | nguyenhongky1992

(Văn mẫu lớp 12) – Anh chị hãy nêu cảm nhận về nỗi nhớ trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh – (Bài làm văn đạt được kết quả cao tuyệt đối 9.5 điểm)

Đề: Cảm nhận về nỗi nhớ trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Bài làm:

   Xuân Quỳnh là một trong những nhà thơ tiêu biểu của thế hệ các nhà thơ thời chống Mỹ. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên , tươi tắn vừa chân thành, đằm thắm và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường. Tiêu biểu phải nhắc đến là bài thơ “Sóng” của nữ sĩ. “Sóng” là nơi gửi gắm những tâm tư, tình cảm sâu kín. Và cũng chính vì trong tình yêu, nỗi nhớ thương, trăn trở, khát khao được gặp gỡ là điều không thể tránh khỏi.

Con sóng dưới lòng sâu 

Con sóng trên mặt nước 

Ôi con sóng nhớ bờ 

Ngày đêm không ngủ được 

Lòng em nhớ đến anh 

Cả trong mơ còn thức 

   ‘Sóng ‘ là thi phẩm được viết năm 1967 sau chuyến đi thực tế ở Diên Điềm, in trong tập ‘Hoa dọc chiến hào’ (1968).  Bằng ngòi bút của mình, Xuân Quỳnh đã diễn tả thành công tâm trạng, những cung bậc cảm xúc của người phụ nữ đang yêu.

Tâm trạng của người phụ nữ đang yêu là một sự nhớ thương, một nỗi nhớ miên man, khắc khoải da diết. nỗi nhớ như là một thuộc tính của tình yêu. Xuân Diệu đã từng viết:

“Uống xong lại khát là tình

Gặp rồi lại nhớ là mình với ta”

Hay Nguyễn Đình Thi cũng viết:

“Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước

Mỗi tối anh nằm, mỗi miếng anh ăn”

Còn Xuân Quỳnh thể hiện nỗi nhớ trong tình yêu qua nhiều cung bậc. Đầu tiên là nỗi nhớ chiếm cả tầng sâu lẫn bề rộng “dưới lòng sâu” “trên mặt nước”:

Con sóng dưới lòng sâu 
Con sóng trên mặt nước 

Hai câu thơ với hình thức lặp cấu trúc quyện hòa cùng nghệ thuật đối “dưới lòng sâu – trên mặt nước” tạo nên sự điệp trùng của những con sóng với nhiều dạng thức khác nhau. Có con sóng gầm gào trên mặt đại dương nhưng cũng có con sóng cuộn trào trong lòng biển cả. Con sóng ngầm còn mãnh liệt hơn cả con sóng trên mặt nước. Cả hai kết hợp với nhau làm nên sự đa dạng của sóng biển. Sóng là em, em là sóng. Cũng như sóng kia, tâm hồn em cũng vô vàn những phức tạp khó hiểu

Nỗi nhớ bao trùm cả không gian:

“Dẫu xuôi về phương bắc 
Dẫu ngược về phương nam 
Nơi nào em cũng nghĩ 
Hướng về anh – một phương”

Cách nói ngược “xuôi Bắc ngược Nam” của nữ sĩ gợi ra sự trắc trở, khó khăn trong tình yêu. Xuân Quỳnh đã từng viết:

“Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may 

Áo em sơ ý cỏ găm đầy. 

Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, 

Ai biết lòng anh có đổi thay?”

Những trắc trở, sóng gió trong tình yêu là điều không thể tránh khỏi. nhưng người con gái vẫn luôn thủy chung, dành trọn trái tim cho người mình yêu. Lòng chung thủy ấy đã tạo một sức mạnh lớn giúp người con gái khi yêu bước qua mọi khó khăn thử thách để cập bến bờ hạnh phúc như những con sóng kia “con nào chẳng tới bờ- dù muôn vời cách trở”. Lòng chung thủy giúp cho “em” vượt mọi trở ngại để hạnh phúc ngập tràn..

Nỗi nhớ vẫn cứ khắc khoải qua từng giây từng phút.

Loading...

“Ngày đêm không ngủ được”

Tình yêu bao giờ cũng được thử thách trong không gian , thời gian. Và nỗi nhớ nhung, trăn trở khát khao được gặp gỡ là một phẩm chất đặc biệt của tình yêu. Nữ sĩ đã nhân hóa “sóng” với nỗi “nhớ bờ” khắc khoải để thể hiện nỗi nhớ anh da diết. Dường như chưa thỏa, “em” muốn tự mình bộc lộ nỗi nhớ thương anh cồn cào:

“Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Xuân Quỳnh vô cùng tinh tế khi mượn một hình tượng rất động để diễn ta nỗi niềm của người phụ nữ khi yêu. Sóng muôn đời vẫn thế, có bao giờ thôi vỗ sóng, có khi nào chẳng cồn cào, có khi nào thôi ngừng hành trình đến với bờ dù muôn vời cách trở. Sóng chẳng còn là sóng nếu tĩnh yên, lặng lẽ. Vì vậy mà sóng đã được Xuân Quỳnh diễn tả bằng một từ ngữ rất sáng tạo “không ngủ được”. Sóng là vậy, dù lặng yên dưới lòng biển hay dữ dội trên mặt đại dương thì ngàn đời vẫn khát khao tìm về bến bờ tĩnh tại. Chưa đến được bờ thì nhớ thương, thương nhớ, thì thao thức một nỗi niềm. Vì nhớ bờ “bởi hôn mãi ngàn năm không thỏa/ Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi”. Nên con sóng đã hành trình vượt qua không gian bao la và thời gian xa thẳm. Nó bất chấp cả thời gian “ngày đêm không ngủ được” để quyết tâm hướng vào bờ cho thỏa nỗi niềm mong nhớ. Và nếu sóng nhớ bờ thì em nhớ anh. Đó âu cũng là quy luật của tình yêu.

cam-nhan-ve-noi-nho-trong-bai-tho-song-cua-xuan-quynh

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

Câu thơ “cả trong mơ còn thức” lóe lên điểm sáng của nghệ thuật. Nó làm đảo lộn nhịp sống bởi “tình yêu luôn làm cho con người khó thức ngủ theo giấc giờ điều độ”. Nỗi nhớ không chỉ làm em:

“Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

Như đứng đống lửa như ngồi đống than”

Mà nỗi nhớ còn chiếm vào cõi vô thức, thao thức trong cả giấc mơ.Câu thơ gợi ta nhớ đến câu thơ trong bài Tương tư của Xuân Diệu:

“Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh 
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! em ơi! 

Đã yêu là phải nhớ. Đây là quy luật bất biến của tình yêu. Tình yêu gắn liền với nỗi nhớ –  một trong những gam màu chủ đạo của tình yêu. Bao kẻ nhớ người mình yêu mà đảo điên:

Trời còn có bữa sao quên mọc

Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em

(Xuân Diệu)

Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

Như đứng đống lửa như ngồi đống than

(Ca dao)

Còn Xuân Quỳnh thì:

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Những con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Hòa cùng những con sóng: sóng thơ, sóng lòng, ta tìm về cõi sâu kín của tâm hồn thi sĩ và cũng là của muôn kiếp “má hồng”. Bài thơ “Sóng” ra đời khi những con sóng lòng dâng lên dữ dội, những con sóng nhớ thương, thao thức của một tâm hồn đang yêu..

   Tóm lại, đoạn thơ trên là một khổ thơ trong bài sóng, tuy nhiên ở đây có sự khác biệt với những khổ thơ khác: khổ thơ có đến 6 dòng thơ còn những khổ khác chỉ có 5 dòng, hơn thế cả khổ thơ không có dấu chấm câu. Phải chăng nỗi nhớ quá tràn đầy, dạt dào giống như con sóng cứ mãi gối đầu lên nhau để rồi những vần thơ khác cứ mãi tuôn chảy ào ạt, phá đi quy cách sẵn có hay là nỗi nhớ đã trở thành nhịp sống của tình yêu. “Một nỗi nhớ vượt qua mọi giới hạn khách quan, vượt qua mọi giới hạn của sự sống và tiềm thức”.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục