CN, 03 / 2018 7:15 chiều | nguyenhongky1992

(Văn mẫu lớp 8) – Anh ( chị) hãy nêu cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm của Andecxen ( Bài làm của học sinh giỏi cấp hai trường Xuân Mai)

Đề bài : Cảm nhận về truyện Cô bé bán diêm của Andecxen

BÀI LÀM

 Một trong những nhà văn nổi tiếng bậc nhất thời đại chắc hẳn phải nhắc đến tên tuổi của Andecxen cùng câu chuyện lay động cảm xúc của biết bao thế hệ mang tên “ Cô bé bán diêm”. Thông qua lời kể xen lẫn yếu tố cổ tích cùng hiện thực cuộc sống, tác giả đã mang đến cho độc giả với vô vàn cung bậc cảm xúc cùng những cảm nhận chân thực về những mảng tối của cuộc sống.

 Mở đầu câu chuyện bằng một bối cảnh vô cùng khắc nghiệt, trong khi bầu trời đã tối hẳn, “ tuyết rơi” không ngừng. Đặc biệt hơn nữa, hôm nay là đêm giao thừa, một đêm tuyệt vời đối với những người có gia đình bởi họ có cơ hội được sum vầy, sẻ chia cùng nhau những khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Thời khắc giao thừa là sự giao thoa giữa năm mới và năm cũ, khi những điều vui buồn của năm cũ sẽ được lùi lại cùng dòng chảy thời gian, mọi người háo hức, nô nức chào đón một năm mới với rất nhiều những hẹn ước. Thế nhưng, trong những cơn gió rét buốt, bông tuyết rơi dày đặc, một cô bé “ đầu trần, chân đi đất, đang dò dẫm trong đêm tối”. Bỏ mặc phía sau ánh sáng hắt lên từ những ô cửa sổ ấm áp, cùng tiếng nói cười của những gia đình đang sum vầy, bao bọc lên thân hình của cô bé là sự cô độc. Đáng nhẽ, em cần được mặc những bộ quần áo đẹp đẽ, ấm áp, ngồi bên cạnh bếp lò và được ôm ấp trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Nhưng nghiệt ngã thay, giữa đêm giao thừa, em vẫn phải mò mẫm trong bóng tối để đi mưu sinh. Những hộp diêm trong tay cô bé vẫn đầy ắp, em chẳng dám về nhà vì “ nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào” thì em sẽ phải chịu sự hắt hủi, đánh đập, ghẻ lạnh của người cha suốt ngày say xỉn.

Tuổi thơ của cô bé cũng đã từng có được  những phút giây hạnh phúc , được yêu thương bởi người bà nhân hậu của mình. Thế nhưng, giây phút bà em qua đời, cả gia đình lâm vào cảnh tiêu gia bại sản, cô bé không còn được trải qua những ngày tháng no ấm, hạnh phúc. Giờ đây, em phải sống trong một nơi tối tăm, ẩm thấp, không có ánh lửa bập bùng cùng những bàn ăn đầy ắp. Buồn thay, đáng nhẽ ở độ tuổi cần được đi học , được yêu thương chiều chuộng thì em phải lắng nghe những lời mắng nhiếc chửi rủa thậm tệ. Một hoàn cảnh sống vô cùng tồi tệ đã được nhà văn miêu tả rõ nét, chân thật thông qua một vài tình tiết đầu câu chuyện.

Em bé đáng thương ấy của chúng ta chẳng có rõ tên tuổi, chắc hẳn, trong hoàn cảnh xã hội ấy có rất nhiều cô cậu bé phải chịu hoàn cảnh sống khắc khổ đến thế. Cô bé bơ vơ, lạc lõng giữa dòng người đang vội vã trở về nhà. Màn đêm dày đặc kéo xuống, ta càng cảm nhận được sự đơn độc trên đôi vai gầy mòn của em, những vị khách qua đường đang rảo bước rất nhanh, chẳng ai quan tâm em là ai, đang làm gì ở đây. Có lẽ, nếu họ có một tấm lòng rộng mở hơn, để mua cho em một hộp diêm, để trao cho em một chiếc áo giữa đêm lạnh thì có lẽ, mọi chuyện đã trở nên tốt đẹp hơn.. Em bé đáng thương ấy với cái bụng rỗng, cả thân mình em run lên trong từng đợt tuyết . “ Bông tuyết bám đầy trên mái tóc xõa thành từng búp trên lưng em, em cũng không để ý”.  Xung quanh em, con đường càng trở nên vắng lặng khi thời khắc giao thừa đang đến gần, cửa sổ mọi nhà đều sáng rực bóng đèn và sực nức mùi ngỗng quay. Đôi bàn tay nhỏ bé, khô lạnh của em “ đã cứng đờ ra” trong đêm tuyết. Không một ai ở đây để che chở, ấp ủ cho đôi bàn tay bé bỏng ấy. Và rồi, em đã đánh liều quyẹt một que diêm để tìm một chút hơi ấm..

Loading...

cam-nhan-ve-truyen-co-be-ban-diem

Que diêm đầu tiên lóe sáng, ngọn lửa bủng lên trong đêm giao thừa tựa như những giấc mơ xa xôi của cô bé. “ Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ”, em bỗng nhìn thấy khung cảnh được ngồi bên cạnh một chiếc lò sưởi ấm nồng. Cô bé vội vã hơ bàn tay lạnh giá trên ánh lừa tàn. Thế nhưng, giấc mơ ấy vụt qua nhanh chóng, ngọn lửa tắt ngúm kéo cô bé lại thực tại. Em chợt ra rằng mình đang mộng tưởng, một khung cảnh thực là giản đơn vậy nhưng lại trở nên quá xa xỉ đối với cuộc sống nghèo khổ của cô bé bán diêm.

Lần quẹt diêm thứ hai, em mơ đến một bàn ăn thịnh soạn “ trên bàn toàn bát đãi bằng sứ quý giá và có cả một con ngỗng quay”, “ ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mag cả dao ăn” tiến về phía em. Giấc mơ của một cô bé rất thực tế, phản ánh cả tính cách và tâm hồn thơ ngây của em, thế nhưng điều ấy lại càng khiến người đọc phải xót xa. Cái đói dày vò chiếc bụng nhỏ bé của em, trong khi nhiều đứa trẻ được sống trong hoàn cảnh đầy đủ, lại chẳng bao giờ lo nghĩ đến từng bữa cơm giấc ngủ lại không biết trân trọng những điều ấy. Khi ngọn lửa tắt đi đồng thời những bàn ăn thịnh soạn cũng biến mất, chỉ còn lại tuyết phủ trắng xóa, có mấy người khách qua đường quần áo ấm êm vội vã đến chỗ hẹn. Hình ảnh của những người lớn ấy hoàn toàn tương phản với cô bé bán diêm. Em đang tự vẽ nên thế giới mơ ước của mình qua từng ánh diêm, “ những bước tường dày đặc và lạnh lẽo” của xã hội thực tại lại đang đè nén, giết chết ước mơ và cuộc sống của cô bé. Chẳng ai muốn bỏ thời gian, công sức để vượt qua những bức tường ấy, để quan tâm đến một cô bé nghèo khổ.

Những que diêm tiếp theo lần lượt được em thắp sáng lên, những cây thông noel rực rỡ ánh đèn được trang hoàng với vô số những món quà. Đứa trẻ nào chẳng mong muốn được nhận quà của ông già Noel, được viết những bức thư kể rằng mình đã là một đứa trẻ ngoan như thế nào. Vậy nhưng, đến một căn nhà ấm áp, một bữa cơm đầy đủ còn quá xa vời với cô bé thì món quà của ông già tuyết sẽ chẳng bao giờ có thể xuất hiện. Que diêm tắt đi thì tất cả những ngọn nến, cây thông noel rồi cũng tan biến, em nhìn thấy nó “ bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời”. Chắc hẳn, phải là một cô bé thật ngoan, với tâm hồn thánh thiện mới có thể nhìn thấy những điều ấy.

Que diêm thứ tư , em vỡ òa khi được nhìn thấy bà ngoại. Người bà đã từng mang đến cho em những hạnh phúc, hi vọng, tiếng reo vang của em vang vọng giữa màn đêm yên tĩnh. Em muốn được theo bà, được lên thiên đường, được giải thoát khỏi cuộc sống đơn độc, nghiệt ngã này. Em muốn được nắm tay bà, được cảm nhận cùng hơi ấ của bà. Thế là, tất cả những que diêm còn lại được em thắp sáng, để đến khoảnh khắc bà đến bên , cầm lấy tay em và rồi hai bà cháu bay vụt lên trời cao.

Em đã lìa xa cõi đời nay trong đêm giao thừa, khi mà nhà nhà đang cùng nhau chia sẻ niềm vui thì em phải tìm đến một chút an ủi qua giấc mơ, qua những vọng ước cùng người bà đã mất của mình. Khi cuộc sống chẳng đủ sự cân bằng, chia sẻ, để cho em có cơ hội được sống trong ấm êm, hanh phúc, khi mà người ta cười đùa, vội vã để giữ khư khư hạnh phúc của riêng mình mà quên mất cần phải biết quan tâm đến cả thế giới xung quanh. Em- cô bé bán diêm – một cô bé thánh thiện nhất, giàu tình cảm nhất, xứng đáng thuộc về một thế giới tốt đẹp hơn. Cái chết của em là bi kịch của một xã hội thờ ơ, ích kỷ và đó cũng chính là lời đánh thức mà nhà văn Andecxen muốn gửi đến độc giả.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục