T3, 12 / 2017 1:19 sáng | du

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy Phân tích hình tượng Chiến và Việt truyện ngắn Những đứa con trong gia đình của Nguyễn Thi

Đề bài: Phân tích hình tượng Chiến và Việt truyện ngắn Những đứa con trong gia đình của Nguyễn Thi

BÀI LÀM

   Chiến tranh qua đi, nhưng tượng đài ghi tên các anh vẫn còn đó trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Những thế hệ thanh niên xung phong đã hi sinh cả đời trai trẻ, những cô gái mới bước vào đời đã cống hiến cả tuổi thanh xuân. Các nhà văn, nhà thơ đã tình nguyện làm thư ký cho lịch sử, ghi lại dấu ấn những vị anh hùng đó trong tác phẩm của mình. Và Nguyễn Thi – nhà văn của thời kỳ kháng chiến chống Mĩ đã có những câu truyện rất thú vị về người dân Nam Bộ. Họ hiền lành, chất phác và đôn hậu. Ở đó có Những đứa con trong gia đình kể về hai chị em Chiến và Việt trong cuộc xung phong lên đường ra mặt trận. Tuổi ít nhưng lòng yêu nước lớn lao, mạnh mẽ, họ đã trở thành hình tượng tiêu biểu cho thế thệ trẻ trong thời kỳ chiến đấu giải phóng dân tộc.

   Việt và Chiến sinh ra trong gia đình nghèo ở Nam Bộ, cha mẹ bị giặc bắt và giết hại. Cả hai chị em đều nuôi lý tưởng trả thù cho gia đình, cho đất nước. Trong lúc đánh giặc, Việt bị thương và lạc đồng đội, nằm lưu lạc trong rừng ba ngày ba đêm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, những ký ức về má, về chị Chiến cứ ẩn hiện trong đầu Việt. Cũng từ đó, ta hiểu thêm về tính cách và lòng yêu nước của hai chị em.

Những đứa con trong gia đình
Những đứa con trong gia đình

Chị Chiến và Việt chỉ cách nhau một tuổi, nhưng chị đã ra dáng là người lớn, còn Việt vẫn như một đứa con nít ngây thơ, trong sáng. Ngay trong lúc người đầy thương tích, tay cầm súng nhưng Việt điều khiến Việt sợ không phải tiếng bom tiếng pháo của giặc mà lại là bóng đêm và con ma cụt đầu, thằng chỏng thụt lưỡi trong câu chuyện mà chị hay kể để dọa Việt. Ý chí chiến đấu rất lớn, tay đã cầm súng, nhưng Việt vẫn không quên mang theo bên mình chiếc ná thun như một kỷ vật của tuổi thơ. Tâm hồn trong sáng của Việt thật đáng yêu và dễ mến biết bao. Việt không thấy đau, nhưng nỗi nhớ má lại tràn về trong tâm trí. Nếu có má giờ này, má sẽ lau những vết thương trên người Việt, nói những lời động viên cho Việt cố gắng mau bình phục để còn tiếp tục đánh giặc… Nhưng má đi rồi, chỉ còn chị Chiến, em Út và chú Năm. Giờ này chị Chiến cũng đang ở nơi chiến trường xa lắm.

Lúc ở nhà, hai chị em luôn tranh giành nhau nhưng tình yêu thương chẳng bao giờ vơi, chỉ là tình thương ấy không nói lên thành lời, không cất lên thành tiếng. Trong buổi mít tinh, cả hai đều tranh nhau ghi tên vào sổ đi lính. Việt mười tám tuổi, còn chị mười Chín. Chị lấy cớ má dặn Việt ở nhà, nhưng Việt không nghe. Cuối cùng chú Năm xin cho cả hai được đi. Sự tranh giành không phải để giành phần thắng, phần thua như trong những lần mò cua bắt ốc, mà tranh giành vì cả hai đều chung một lý tưởng trả thù cho cha mẹ, hướng tới cuộc giải phóng toàn dân tộc. Một mặt khác, chị Chiến muốn giành phần đi vì chị hiểu rằng chiến tranh khốc liệt, chị thương Việt, không muốn em phải chịu cảnh đạn bom vất vả. Còn Việt, cũng không muốn chị xả thân vào chiến trường với thân con gái chân yếu tay mềm. Thương nhau nhưng tình thương dân tộc, mối thù nặng vai còn lớn lao hơn nhiều, cả hai chị em cùng dắt tay nhau bước vào cách mạng khi tuổi xuân vừa chớm nở.

Loading...

Chị hơn Việt một tuổi thôi nhưng cuộc sống thiếu vắng cha mẹ đã rèn luyện Chiến trở thành một người phụ nữ thực sự của gia đình. Chuẩn bị đi lính, chị đã tính toán chu toàn mọi việc. Gửi thằng Út cho chú Năm, chuyển ban thờ mẹ sang ở tạm nhà chú, căn nhà cho cán bộ mượn để mở lớp học. Có thể thấy tinh thần cống hiến hết mình của hai chị em luôn sẵn sàng cho đất nước. Đúng như Quang Dũng từng viết về người lính Tây Tiến:

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

“Chẳng tiếc” nghĩa là cho đi tất cả bằng tình yêu thương vô bờ và sự hi sinh lớn lao. Chiến và Việt cũng vậy, tuổi thanh xuân vừa tới, họ đã để dành cho đất nước, không quản ngại vất vả hay thậm chí là máu chảy đầu rơi. Thanh xuân có là gì khi bom đạn ngoài kia đang vẫy gọi. Việt có muốn bé mãi cũng chẳng được vì lòng căm thù đã quá lớn. Ít nhất Việt cũng đã là chàng trai tuổi mười tám, còn chị Chiến cũng sắp đôi mươi. Tuổi xuân phơi phới họ dành cho thế hệ sau, gửi mình vào chiến trường bom đạn. Đặt ban thờ mẹ lên vai, cả hai chị em hiểu rằng mối thù trong lòng mình đang sâu nặng như thế nào. Tất yếu, chị trở thành người phụ nữ trung hậu, đảm đang như những người phụ nữ của truyền thống Việt Nam.

Phân tích nhân vật Việt và Chiến
Phân tích nhân vật Việt và Chiến

Còn Việt, ngay cả khi bị thương, tinh thần chiến đấu của Việt vẫn luôn sẵn sàng. Những nỗi đau xé thịt trên cơ thể khiến Việt không nhấc nổi mình lên nữa, ba ngày ba đêm nằm trong rừng lạnh lẽ, lúc tỉnh lúc mê nhưng ngón tay Việt vẫn luôn đặt sẵn trên chiếc súng, chỉ cần có giặc tới là Việt bắn trả ngay lập tức. Nghe tiếng súng, tiếng đạn, Việt còn tỉnh táo nhận ra đâu là tiếng súng của quân mình, đâu là tiếng pháo của quân giặc. Trong chút sức lực cuối cùng, Việt vẫn nhận ra phía trước là sự sống. Chính nơi đạn bom đang gào thét lại là nơi làm nên sự sống. Bởi chỉ có thể chiến đấu được kẻ thù, sự sống mới trở lại. Việt cũng tin rằng chắc chắn Cách mạng sẽ chiến thắng. Thần chết có thể bắt Việt đi bất cứ lúc nào nhưng lòng yêu nước của Việt đã bất tử từ lâu. Khi đồng đội tìm thấy Việt, nếu không lên tiếng nhanh, Việt đã bắn trả vì nghĩ là kẻ thù.

Khi sức khỏe bình phục, Việt nghĩ tới chị Chiến, Việt nhớ chị, muốn viết thư cho chị nhưng lại không biết viết sao. Việt cũng không muốn kể những chiến công của mình vì tự thấy chưa thấm gì so với thành tích của đơn vị và những ước mong của má.

   Hình tượng về hai chị em tạo nên sự đồng cảm và yêu mến trong lòng người đọc. Họ là tấm gương sáng về những người thanh niên xung phong lên đường ra mặt trận, sẵn sàng hi sinh mà chẳng tiếc đời xanh (Tây Tiến – Quang Dũng). Qua lời kể chân thành, mộc mạc và giàu cảm xúc của Nguyễn Thi, ta càng thấm thía hơn về thế hệ thanh niên đi trước, đã yêu nước và quyết tâm trả thù giặc như thế nào. Trong khói lửa đạn bom, họ vẫn luôn nung nấu một tình yêu cho dân tộc. Còn chúng ta ngày hôm được sống trong hòa bình độc lập, tại sao lại không cống hiến hết sức mình cho tương lai đất nước ngày một giàu đẹp hơn?

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục