T5, 11 / 2017 1:42 sáng | du

(Văn mẫu lớp 12) – Anh (Chị) hãy Phân tích hình tượng nhân vật Tnu trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành.

Đề bài: Phân tích hình tượng nhân vật Tnu trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

BÀI LÀM

    Chiến tranh đi qua, nhưng lịch sử và áng văn chương đầy nghệ thuật vẫn còn lưu giữ mãi tên tuổi của các vị anh hùng đã anh dũng hi sinh làm nên nền độc lập tự do cho dân tộc. Cùng chung niềm cảm hứng ấy, năm 1965, nhà văn Nguyễn Trung Thành đã viết lên tác phẩm Rừng xà nu với nhân vật chính là anh chàng dân tộc gan dạ, can đảm mang tên Tnu rất dễ thương.

   Tác phẩm mang tên của một loài cây đặc trưng trên đất Tây Nguyên: xà nu nhưng nhân vật chính lại là một chàng trai tuy nhỏ bé nhưng ý chí dũng mãnh và sắt đá. Xà nu hiên ngang, dáng vươn thẳng, cao vút hướng lên trời. Chỗ nào càng nhiều ánh nắng, xà nu càng vươn mình hướng tới. Đạn bom dội xuống bao nhiêu cũng không thể làm cây xà nu chết được. Người anh hùng Tnu cũng vậy, luôn kiên cường, luôn giữ một niềm ý chí chiến đấu giải phóng cho đồng bào, cho dân tộc thoát khỏi kiếp sống nô lệ lầm than. Quân giặc càng man rợ bao nhiêu, Tnu lại càng quyết tâm bấy nhiêu.

Ngay từ khi còn nhỏ, Tnu đã là người có lòng yêu nước, thù giặc. Dù chỉ là một đứa trẻ mồ côi, sống dựa vào sự đùm bọc của dân làng Xô-man nhưng Tnu đã sớm được giác ngộ cách mạng bởi những người đi trước trong làng. Tiêu biểu là cụ Mết. Cụ từng nhận xét về Tnu: Đời nó khổ nhưng bụng nó sạch như nước suối làng ta. Câu nói chân phương giản dị của một người đã từng trải, đã bào sinh ra tử trong nhiều cuộc chiến đấu chống quân thù hẳn là rất đúng đắn và có giá trị. Tnu không cha không mẹ, nhưng sống hiền lành, đạo đức, nước suối trong giống như tâm hồn khiết tịnh của Tnu.

Tnu
Tnu

Càng lớn lên, Tnu càng thể hiện mình là con người gan góc, táo bạo của núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ. Khi học chữ thua Mai, Tnu đập vỡ bảng nứa trước mặt Mai và anh Quyết, bỏ ra suối ngồi một mình suốt ngày. Thậm chí, Tnu còn cầm đá tự đập vào đầu mình, máu chảy ròng ròng, anh Quyết phải băng lại cho nó. Hành động táo bạo của Tnu khiến người đọc bất ngờ, nhưng sau những giây phút ấy, Tnu lại ngượng ngùng gọi Mai ra chỗ hốc đá hỏi “Mai nói cho tôi chữ o có móc là chữ chi đi. Còn chữ chi đứng sau chứ đó nữa, chữ chi có cái bụng to đó”. Hóa ra, Tnu tức giận, Tnu đập vỡ bảng, đập vỡ đầu mình không phải vì tức giận, vì thua Mai, mà vì tự trách bản thân mình kém cỏi. Tnu muốn học chữ, muốn biết đọc, biết viết. Lúc này, bên trong con người Tnu đang rực cháy lên một niềm khát khao rất mãnh liệt. Học chữ để làm cán bộ giỏi như lời anh Quyết nói. Tuy học chậm, nhưng “đi đường núi thì đầu nó sáng lạ lùng’’. Khi làm liên lạc, Tnú không đi đường mòn. Qua sông, khôn lội chỗ nước êm, mà “cứ lựa chỗ thác mạnh mà bơi ngang, vượt lên trên mặt nước, cưỡi lên thác băng băng như một con cá kình”. Lời văn đầy tính sử thi của Nguyễn Trung Thành càng làm cho khí chất anh hùng của Tnu dâng cao. Anh giải thích: “Qua chỗ nước êm thằng Mĩ – Diệm ha phục, chỗ nước mạnh nó không ngờ”. “Nhưng lần đó, Tnus tới một thác sông Đắc Năng, vừa cuốn cái thư của anh Quyết gửi về huyện trong một ngọn lá dong, ngậm vào miệng định vượt thac thì họng súng của thằng giặc phục kích chĩa vào tai lạnh ngắt, Tnu chỉ kịp nuốt luôn cái thư”. Trong lúc cái chết cận kề, Tnu vẫn nhất quyết làm tròn nhiệm vụ, tuyệt đối không để bức thư rơi vào tay giặc. Tnu thừa hiểu rằng chỉ cần đưa cho chúng thứ chúng cần, Tnu sẽ được an toàn. Nhưng Tnu cũng hiểu làm vậy là hại cách mạng, hại cụ Mết, hại dân làng Xô – man. Vì thế, anh đã nhanh trí nuốt trọn bức thư vào bụng. Tnu bị giặc bắt và tra tấn dã man. Dù vậy, anh vẫn không chịu khai nửa lời, cũng không hề kêu van. Bọn giặc còn gọi anh là “con cọp” của nơi núi rừng này.

Loading...

Lòng dạ sắt đá, ý chí vững mạnh, kiên cường, nhưng bên trong con người ấy lại là một quả tim rất giàu tình cảm và sự yêu thương. Khi nhìn thấy vợ con mình bị rơi vào tay giặc, bị giặc tra tấn dã man, Tnu như điên cuồng, như ngọn lửa của cây xà nu đang cháy bừng bừng giữa núi rừng Tây Nguyên. “Một tiếng hét dữ dội. Tnu đã nhảy xổ vào giữa bọn lính. Anh không biết đã làm gì. Chỉ thấy thằng lính giặc to béo nằm ngửa ra sân, thằng Dục tháo chạy vào nhà ưng. Tiếng lên đạn lách cách quanh anh. Rồi Mai ôm đứa con chui vào ngực anh. Hai cánh tay rộng lớn như hai cánh lim chắc của anh ôm chặt lấy mẹ con Mai”. Nhưng “Tnu không cứu được sống được mẹ con Mai”. Sự thật cay đắng và nghiệt ngã như tiếp thêm nhựa xà nu vào ngọn lửa đang bùng cháy trong Tnu.

Dù đau đớn, nhưng ý chí và lòng trung thành của Tnu với cách mạng không bao giờ thay đổi. Bọn chúng trói Tnu lại. “Thằng lính lấy ra một nhúm giẻ đã tẩm dầu xà nu. Nó quấn dẻ lên mười đầu ngón tay Tnu”. Rồi chính tay thằng Dục châm lửa đốt. Tnu vẫn không kêu lên một tiếng nào. “Một ngón tay Tnu bốc cháy. Hai ngón, ba ngón. Không có gì đượm bằng nhựa xà nu. Lửa bắt rất nanh. Mười đầu ngón tay đã thành mười ngọn đuốc”. “Tnu nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, trừng trừng.” Nhưng “Anh không không cảm thấy lửa ở mười đầu ngón tay nửa. Anh nghe lửa cháy trong lồng ngực, cháy ở bụng”. Anh vẫn cố gắng chịu đựng. Lòng căm thù lại càng dâng cao. Chúng đã giết dân làng Xô – man, giết vợ con anh, và giờ đây chúng đang định giết nốt cả anh. Ngọn lửa trong anh bùng cháy lan sang cả những người khác. “Tiếng Giết! Tiếng chân người đạp tển sàn nhà ưng ào ào. Tiếng bọn lính kêu thất thanh. Tiếng cụ Mết ồ ồ: Chém! Chém hết!”. Lũ giặc đã nhanh chóng trở thành đống xác ngổn ngang. Tnu tỉnh dậy. Lửa đã tắt tển mười đầu ngón tay Tnu. Nhưng đống lửa xà nu lớn giữa nhà vẫn đỏ. Xác mười tên lính giặc vẫn ngổn ngang quanh đống lửa.

Dù mười ngón tay đã không còn, nhưng lòng thù giặc, yêu nước vẫn còn vẹn nguyên. Thậm chí còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mối thù cho gia đình, cho dân làng, cho đất nước, tất cả đều làm cho Tnu thêm ý chí, quyết tâm đánh đuổi bọn xâm lăng. Tnu gia nhập giải phóng quân như một điều tất yếu. Lúc trước anh không cứu được vợ con vì trong tay anh không có vũ khí. Nhưng nay dân làng đã chuẩn bị sẵn giáo mác, lại có các đoàn được lập lên, có chiến lược rõ ràng, cuộc chiến đấu nhất định sẽ thắng lợi.

    Và cuối cùng, cuộc chiến ấy cũng kết thúc. Tây Nguyên mảnh đất anh hùng đã hòa bình, thống nhất. Rừng xà nu đại ngàn vẫn hiên ngang bảo vệ dân làng như một truyền thống tự bao đời nay. Ở đó có Tnu – người anh hùng tiêu biểu cho dân làng Xô – man và con người trên mảnh đất Tây Nguyên.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục