T4, 11 / 2017 3:16 sáng | nguyenhongky1992

(Soạn văn lớp 11) – Anh (Chị) hãy Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia. (Bài soạn văn của bạn Nguyễn Thị Thu Hoa).

Đề bài: Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

BÀI SOẠN

I, Đọc hiểu chi tiết

1, Tác giả (1912 – 1939)

– Ông suất thân trong một gia đình nghèo.

-> Cuộc đời ngắn ngủi, nghèo túng, bệnh tật.

– Sự nghiệp:

+ Có truyện đăng báo 1930.

+ Số lượng tác phẩm: Đồ sộ – nhiều thể loại.

+ Nội dung: Toát lên niềm căm phẫn xã hội thối nát đương thời.

+ Nghệ thuật: Phong phú, đa dạng, độc đáo.

=> Nhà văn hiện thực lớn.

2, Tác phẩm: Số đỏ

– Suất xứ:

– Tóm tắt:

– Thể loại: Tiểu thuyết trào phúng.

B, Đoạn trích

Vị trí: Chương XV tiểu thuyết số đỏ.

– Đọc – hiểu – bố – cục

1, Nhan đề: Hạnh phúc của một tang gia.

– Hạnh phúc: Là sự thỏa mãn nhu cầu vật chất và tinh thần.

– Tang gia: Mát mát, đau buồn.

-> Tang gia – hạnh phúc.

-> Nhan đề giật gân, lôi cuốn.

-> Mỉa mai, châm biếm với tiếng cười chua chát.

=> Mâu thuẫn nội tại.

2, Cái chết cụ cố tổ

Nguyên nhân:

– Ngoài 80 tuổi, bị ốm nặng.

– Câu nói của Xuân: ” Thưa ngài, ngài là một ông chồng mọc sừng”.

-> Uất quá, tắc thở.

3 hôm sau cụ mới chết thật.

* Thái độ mọi người.

– Trước khi cụ chết

+ Nhao lên mỗi người một cách: Đi mời lang băm Tây, Đông. Thực hiện lí thuyết ” nhiều thầy thối ma”.

-> Làm cho cụ chóng chết.

+ Sau khi cụ chết, bản di chúc sửa vào thực tế.

-> Cả nhà đều vui sướng vì được chia gia tài.

-> Đại gia đình bất hiếu.

b, Thái độ từng người

B1: Thành viên trong gia đình.

+ Mơ màng mặc đồ gai, lụ khụ chống gậy, ho khạc.

+ Dù 50 tuổi – thích gọi là cụ.

-> Cụ cố Hồng điển hình cho người háo danh, bất hiếu.

* Vợ chồng Văn Minh (Cháu đích tôn).

– Mời luật sư đến chứng kiến cái chết của cụ.

– Thích thú vì cái di thư đi vào thời kì thực hành.

-> Chỉ nghĩ đến chia gia tài, hưởng lợi.

– Băn khoăn không biết xử trí xuân tóc đổ như thế.

+ Tố cáo một đứa em ông ngoại tình.

+ Ăn nằm với tuyết.

=> Tội

< Xúc phạm danh dự nhân phẩm>

*: Gây cái chết cho ông già đáng chết.

<Chết người thân>

=> Kẻ bị băng loại về đạo đức.

– Lăng xê những mốt y phục táo bạo nhất.

=> Biến đám tang thành cơ hội quảng cáo, kiếm tiền.

=> Kẻ bất hiếu, chỉ nghĩ quyền lợi cá nhân.

– Cô tuyết: Để mặc bộ y phục ngây thơ, hở hang -> Chứng minh cho thiên hạ rằng mình chưa đánh mất cả chữ tình.

Có cơ hội trưng diện -> Kệnh cỡm.

– Mang bộ mặt đau khổ có thể tự tử đi được.

– Buồn lãng mạng: Đau buồn vì mãi không thấy bạn giai đâu.

-> Tuyết là kẻ hư hỏng, bất hiếu.

* Cấu Tú Tần.

+ Sướng điên người lên vì mới máy ảnh mới.

-> Cơ hội tiến có để cậu chứng tỏ tài nghệ chụp ảnh của mình, để khoe cái tài của mình.

* Ông phán mọc sừng. (Cháu rể).

– Sung sướng vì cái sừng hưu vô hình.

– Nhận thêm vài nghìn đồng.

Loading...

-> Chỉ biết đến tiền, vô niêm xỉ.

B2: Những người ngoài tang gia.

– Ông tupn:

+ Bực mình vì những bộ trang phục của mình chưa được báo trí phê bình.

-> Chỉ biết đến bản thân.

– Xuân tóc đỏ.

+ Nhớ đám tang trở lên danh giá.

+ Xuất hiện đúng lúc. Mang hai vòng hoa.

-> Biết lấy lòng người sống.

– Min Đô, Min Toa sung sướng cực điểm và đang thất nghiệp được thuê phục vụ chu đáo.

-> Cơ hội kiếm tiền.

* Bạn cụ cố Hồng.

+ Khoe huân, huy chương, râu ria.

+ Không xúc động vì người chết mà xúc động vì ngực Tuyết.

-> Háo sắc.

– Trai thanh gái lịch.

+ Được dịp khoe khoang, tán tỉnh, cười đùa nhau.

=> Dù chủ hay khách, trong hay ngoài gia quyến vui sướng trước cái chết của cụ cố tổ.

– Qua việc xây dựng chân dung biếm họa bằng cách trào phúng Vũ Trọng Phụng vạch trần bộ mặt sấu xa, đồi bại của đám con cháu cụ cố tổ xã hội thượng lưu thành thị.

* Quang cảnh đám tang.

soan-bai-hanh-phuc-cua-mot-tang-gia

a, Cảnh đưa tang

– Cách thức tổ chức: Ta, Tây, Tàu lợn quay đi lọng, vài ba trăm câu đối. Vài ba trăm người thợ chụp ảnh.

-> Đám ma to tát, linh đình.

-> Như đám hội, đám rước.

-> Một đám mà gương mẫu khiến người chết nằm trong quan tài mỉm cười sung sướng.

-> Đám ma cốt để khoe sang, khoe giàu một cách lố bịch, hợm hĩnh.

– Cảnh người đi đưa đám

+ Đủ quan chức, giai thanh, gái lịch giàu có và sang trọng.

+ Bộ mặt: Buồn giàu hợp đám tang.

+ Thực chất: Vừa đi vừa cười tình, hẹn hò.

-> Bộ mặt giả dối, là cơ hội thực hiện việc riêng.

– Điệp khúc ” Đám cứ đi…”

+ Tóc đỏ chậm chạp đến dềnh dàng của đám tang.

+ Thể hiện sự đau xót quyến luyến của người sống, chứng tỏ đám tang nghiêm chỉnh.

b, Cảnh hạ huyệt

– Câu Tú Tân: Bắt mọi người tạo dáng để chụp ảnh.

-> Biến người trong gia đình thành người mẫu, diễn viên.

– Bạn tú Tân nhảy lên các mợ khác để chụp ảnh -> Vô văn hóa.

– Xuân Tóc Đỏ cầm mũ đứng nghiêm trang.

– Cụ cố Hồng: Ho khạc, mếu máo ngất đi.

-> Đám con cháu trở thành đám diễn viên đại tài hoàn thiện nốt vai diễn của mình.

– Phán mọc sừng:

– Oặt người đi, khóc to đến mức đứng không vững. Tiếng khóc lạ ” Hứt…hứt…hứt” => Cháu rể quí hóa thương ông cụ quá mức.

– Xuân Tóc Đỏ đỡ ông Phán, ông dúi vào tay Xuân tờ năm đồng gấp, thanh toán hợp đồng để gửi chữ tín.

-> Màn kịch siêu hạng pha trào phúng tinh vi, mỉa mai, chua chát, đỉnh cao của trò diễn viên kịch trong màn hài kịch, đám ma gương mẫu.

* Kết luận: Đám ma gương mẫu cho sự giả dối, hợm hĩnh của một đại gia đình bất hiếu, bất nghĩa.

Đám tang diễn ra như một tấm đại hài kịch nói lên sự nố lăng, đồi bại của xã hội tư sản thượng lưu trước Cách mạng tháng 8 – 1945.

4, Tổng kết

Nghệ thuật: Tạo tình huống trào phúng cơ bản rồi mở rộng ra các tình huống khác. Chọn những chi tiết đối lập nhau gay gắt nhưng cùng tồn tại trong một sự vật, con người. Thủ pháp cường điệu, nói ngược, nói mỉa, được sử dụng linh hoạt mang lại hiệu quả nghệ thuật cao.

– Miêu tả biến hóa sắc sảo đến từng chi tiết. Nơi trúng nét riêng từng nhân vật.

Ý nghĩa: Phê phán miêu tả xã hội thượng lưu, thành thị hết sức lố lăng, đồi bại trong những năm trước cách mạng tháng 8. Đồng thời kín đáo gửi gắm ước mơ về môi trường xã hội lành mạnh ở đó các giá trị văn hóa, chuẩn mực đạo đức được tôn trọng.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục